“Nói ít - làm nhiều - làm đến cùng”: Lời cam kết hành động trước nhân dân - Bài 3: Đã nói là làm, đã làm phải có kết quả (tiếp theo và hết)
Trích từ bài viết : https://lamdong.edu.vn/vi/sgddetail/?param=-noi-it-lam-nhieu-lam-den-cung--loi-cam-ket-hanh-dong-truoc-nhan-dan-bai-3-da-noi-la-lam-da-lam-phai-co-ket-qua-tiep-theo-va-het
Tác giả: HỒNG THẠNH - DUY THÀNH
Trong khâu tổ chức thực hiện, nguồn lực lớn nhất không nằm ở kho bạc, mà từ sự đồng thuận của hơn 100 triệu dân. “Làm đến cùng” không chỉ là sự quyết liệt của bộ máy, mà là lời cam kết đanh thép của Đảng trước nhân dân, để biến những chủ trương, quyết sách thành cơm no, áo ấm của mỗi gia đình.
Hiện thực hóa cam kết là giữ lời hứa danh dự trước nhân dân
Trong tiến trình lãnh đạo cách mạng, Đảng ta luôn xác định tổ chức thực hiện là khâu then chốt, là cầu nối quyết định việc đưa chủ trương, nghị quyết vào cuộc sống. Nếu chủ trương, nghị quyết là sự kết tinh trí tuệ, phản ánh “ý Đảng”, thì hiệu quả tổ chức thực hiện chính là minh chứng sống động nhất cho sự hòa quyện giữa chủ trương của Đảng với nguyện vọng thực tế của nhân dân.
Theo PGS, TS Nguyễn Trọng Phúc, nguyên Viện trưởng Viện Lịch sử Đảng, Học viện Chính trị quốc gia Hồ Chí Minh, thực thi là thước đo giá trị của nghị quyết. Một nghị quyết dù hay đến đâu, một đạo luật dù tiến bộ thế nào, nếu không đi vào cuộc sống thì vẫn chỉ nằm trên giấy. Năng lực cầm quyền của Đảng không chỉ thể hiện ở việc ban hành các quyết sách đúng đắn, mà quan trọng hơn là ở khả năng biến các quyết sách đó thành kết quả thực tế: Tăng trưởng kinh tế, sự hài lòng của người dân và sức mạnh tổng hợp của quốc gia.
Phương châm “Làm đến cùng” đã xác lập một tiêu chuẩn đạo đức công vụ mới: Cam kết chính trị phải được đo lường bằng những giá trị vật chất và tinh thần cụ thể, chứ không thể dừng lại ở những bản kế hoạch nằm yên trên mặt giấy. Lời hứa trước nhân dân, vì thế, chính là phép thử sòng phẳng đối với năng lực cầm quyền và bản lĩnh chính trị của mỗi tổ chức Đảng, mỗi cán bộ, đảng viên trong giai đoạn lịch sử đầy biến động này.

Ảnh minh họa: dantri.com.vn
Niềm tin của nhân dân không thể được nuôi dưỡng bằng những viễn cảnh trừu tượng hay những báo cáo đầy rẫy mỹ từ, mà phải được vun bồi qua thực tiễn sinh động. Khi Đảng tuyên bố “nói là làm”, đó không chỉ là một khẩu hiệu hành động, mà là lời khẳng định về phẩm giá của một Đảng cầm quyền dám đặt mình dưới sự giám sát khắt khe nhất của thực tiễn. Nhân dân không đánh giá vai trò lãnh đạo của Đảng qua số lượng văn bản được ban hành, mà qua những thay đổi thực chất trong hơi thở của cuộc sống: Là một hệ thống hạ tầng đồng bộ khơi thông dòng chảy kinh tế, là một thể chế pháp lý minh bạch giải phóng sức sáng tạo của doanh nghiệp, là sự thụ hưởng công bằng, thực chất của mọi tầng lớp nhân dân...
Thực tế lịch sử đã chứng minh rằng, những điểm nghẽn kéo dài qua nhiều nhiệm kỳ thường không xuất phát từ sự thiếu hụt nguồn lực tài chính hay trí tuệ, mà bắt nguồn từ sự thiếu hụt bản lĩnh thực thi của một bộ phận cán bộ. Sự trì trệ thường ẩn nấp một cách tinh vi dưới lớp vỏ “đúng quy trình” để né tránh trách nhiệm, nhưng bản chất sâu xa là sự thờ ơ trước vận mệnh quốc gia và sự thiếu tâm huyết với đại cuộc.
Khi Đảng xác định “làm đến cùng”, nghĩa là “đã làm là phải có kết quả”, đó chính là mệnh lệnh buộc mỗi cán bộ phải bước ra khỏi vùng an toàn của tư duy sự vụ, hành chính đơn thuần để dấn thân vào những bài toán khó của thực tiễn. Bản lĩnh của người đảng viên trong kỷ nguyên mới không chỉ nằm ở sự kiên định về lập trường tư tưởng, mà phải được cụ thể hóa bằng sự dũng cảm trong hành động, dám đối mặt và chặt đứt những nút thắt thể chế vốn tồn tại như những rào cản vô hình nhưng lại có sức kìm kẹp ghê gớm đối với mọi nỗ lực phát triển.
Một bộ máy thực thi liêm chính phải là một hệ thống vận hành mà ở đó, sự im lặng hay thái độ hờ hững trước những khó khăn, bức xúc của người dân và doanh nghiệp bị coi là một dạng suy thoái về đạo đức công vụ. Việc khơi thông các điểm nghẽn hiện nay không chỉ là giải một bài toán kinh tế, mà thực chất là một cuộc đấu tranh tư tưởng quyết liệt để quét sạch những vùng tối của lợi ích cục bộ - nơi mà sự ích kỷ cá nhân đang âm thầm ngăn trở khát vọng vươn mình của cả dân tộc.
Việc hiện thực hóa cam kết đòi hỏi sự hy sinh cái tôi hẹp hòi vì lợi ích đại cục. Kết quả thực chất không bao giờ có thể nảy sinh từ những cá nhân làm việc với tư duy giữ ghế hay tròn vai một cách thụ động. Hiệu năng của Đảng được phát huy tối đa khi bộ máy thực thi vận hành như một chỉnh thể thống nhất, nơi từng mắt xích từ Trung ương đến cơ sở đều thấu hiểu sâu sắc rằng, mỗi quyết sách bị đình trệ, mỗi thủ tục bị “ngâm” lại là một cơ hội vàng của quốc gia bị bỏ lỡ. Sức sống của kỷ nguyên mới phải được minh chứng bằng sự tận hiến của những cán bộ dám “vượt nắng, thắng mưa” trong tư duy, hành động khoa học, chuyên nghiệp và liêm chính.
Trong một thế giới đầy biến động và cạnh tranh gay gắt, năng lực cầm quyền và vị thế của Đảng được khẳng định không phải qua số lượng nghị quyết được ban hành, mà qua khả năng biến các mục tiêu chiến lược đó thành sức mạnh vật chất cụ thể, thành sự thịnh vượng của nền kinh tế và sự bình yên của mỗi mái ấm gia đình. Khi Đảng nói là làm, Đảng đang tạo ra một luồng sinh khí mới, xóa bỏ tâm lý hoài nghi và khơi dậy khí thế hăng say, khát vọng cống hiến trong toàn xã hội. Kết quả thực chất chính là phiếu tín nhiệm công tâm và chính xác nhất mà nhân dân dành cho Đảng. Khi mỗi dự án dở dang được hoàn thành dứt điểm, mỗi nút thắt pháp lý được tháo gỡ, đó là lúc uy tín của Đảng được khẳng định vững chắc bằng chính hiệu năng quản trị và đạo đức thực thi liêm chính.
Chúng ta cần quyết liệt đoạn tuyệt với văn hóa công vụ “đầu voi đuôi chuột”, nơi sự hào nhoáng của lễ khởi công thường lấn át sự im lặng của tiến độ thi công. Mỗi bước tiến của đất nước trong giai đoạn mới phải được đặt trên những nền móng vững chắc của sự thật và hiệu quả, nơi lời nói và hành động thống nhất như một chỉnh thể hữu cơ. Chỉ có bằng cách hiện thực hóa cam kết thông qua kết quả thực chất, khát vọng hùng cường của dân tộc mới không phải là một đích đến xa vời trong ảo ảnh, mà là một thực tại đang dần hiện hữu, được dựng xây bởi một Đảng cầm quyền luôn biết giữ trọn lời hứa, dám hành động quyết liệt và quyết tâm làm đến cùng vì hạnh phúc của nhân dân, sự hưng thịnh của quốc gia, dân tộc.
Khâu tổ chức thực hiện lúc này, hơn bao giờ hết, chính là biểu tượng của sự liêm chính, là danh dự của Đảng và là động lực để triệu người như một, cùng nhịp đập khát vọng bước vào kỷ nguyên vươn mình với một tâm thế tự tin, tự lực và tự cường.
Siết chặt kỷ cương thực thi: Không có chỗ cho sự giậm chân tại chỗ
Tổ chức thực hiện không bao giờ là một quá trình tự phát dựa trên lòng nhiệt huyết hay những lời hứa hẹn cảm tính. Đó là một guồng quay nơi mỗi mắt xích phải vận hành với tinh thần kỷ luật cao nhất. Để phương châm “Nói ít - Làm nhiều - Làm đến cùng” thực sự trở thành hơi thở của bộ máy công quyền, khâu thực thi phải gắn chặt với kỷ luật thép của Đảng và kỷ cương phép nước nghiêm minh.
Kỷ luật ở đây không nên hiểu bó hẹp trong việc xử lý sai phạm sau khi hậu quả đã xảy ra, mà phải là một hệ thống quản trị hành vi xuyên suốt: Đã nhận nhiệm vụ là phải hoàn thành, đã cam kết trước dân là phải có kết quả. Kỷ luật Đảng phải đi trước một bước để soi đường, làm gương, tạo ra một áp lực tích cực buộc mỗi cán bộ phải coi danh dự cá nhân gắn liền với tiến độ công việc. Khi kỷ cương được siết chặt, mọi quyết sách mới không bị bẻ lái bởi sự tùy tiện, không bị đình trệ bởi thái độ thờ ơ và không bị thao túng bởi những toan tính cục bộ hẹp hòi.

Ảnh minh họa. Nguồn: qdnd.vn
Để chặn đứng tình trạng “Nghị quyết hay nhưng thực thi dở”, cần thiết lập một hệ thống kiểm tra, giám sát và đánh giá thực chất, xóa bỏ hoàn toàn lối mòn đánh giá cán bộ qua những bản báo cáo cuối năm được gọt giũa tỉ mỉ. Một bộ máy liêm chính phải được vận hành bằng cơ chế giám sát định kỳ và đặc biệt là giám sát đột xuất. Đánh giá cán bộ lúc này phải dựa trên những con số biết nói từ thực địa: Công trình đã giải ngân bao nhiêu phần trăm? Những nút thắt về thể chế đã được tháo gỡ đến đâu? Người dân và doanh nghiệp hài lòng như thế nào?...
Những cuộc kiểm tra không báo trước tại hiện trường, những đợt giám sát dựa trên dữ liệu số thực tế chính là liều thuốc đặc trị cho căn bệnh đối phó và thói quen làm việc theo kiểu đến hẹn lại lên. Sự giám sát phải hiện hữu ở mọi ngóc ngách của quy trình thực thi, khiến áp lực về kết quả trở thành một động lực tự thân, buộc mỗi cán bộ phải chuyển động liên tục, không thể và không dám đứng ngoài cuộc đua phát triển của đất nước.
Trong giai đoạn phát triển mới, Đảng ta khẳng định một thái độ kiên quyết: Không có chỗ cho sự trì trệ, né tránh và đùn đẩy trách nhiệm. Chúng ta cần nhận diện thẳng thắn rằng sự thờ ơ, thái độ “mũ ni che tai” hay tâm lý làm việc cầm chừng trước những khó khăn của nhân dân chính là một loại suy thoái đạo đức công vụ nguy hiểm không kém gì tham nhũng. Khi một cán bộ chọn cách an toàn bằng việc không làm gì cả để không mắc sai lầm, họ đã thực sự mắc một sai lầm lớn nhất đối với lịch sử - đó là làm lãng phí thời cơ vươn mình của quốc gia. Kỷ luật thực thi phải trở thành một bộ lọc tự nhiên: Người làm được việc, có sản phẩm thực tế phải được trọng dụng và bảo vệ; ngược lại, những người né tránh, đùn đẩy, làm việc theo lối “sáng cắp ô đi, tối cắp ô về” phải bị thay thế ngay lập tức.
Để việc xử lý trì trệ đạt hiệu quả, khâu minh định trách nhiệm phải đạt đến sự chính xác tuyệt đối. Mỗi công việc từ khi bắt đầu đến khi kết thúc phải được cá thể hóa trách nhiệm đến từng con người, từng vị trí cụ thể. Không thể chấp nhận tình trạng một văn bản bị “ngâm” hàng tháng qua nhiều sở, ngành mà khi truy vấn lại không tìm thấy địa chỉ chịu trách nhiệm cuối cùng. Sự mập mờ trong phân công chính là mảnh đất dung dưỡng cho sự lười biếng và tư lợi. Khi trách nhiệm được minh định rõ ràng, kèm theo đó là các chế tài xử lý nghiêm khắc đối với hành vi chậm trễ, sự né tránh sẽ không còn đất diễn. Việc thay thế cán bộ không đáp ứng yêu cầu thực thi phải được thực hiện một cách thường xuyên, quyết liệt, không chờ đến hết nhiệm kỳ hay đến lúc mắc sai phạm nghiêm trọng. Một bộ máy muốn vươn mình phải là một bộ máy không ngừng được thanh lọc để giữ lại những tế bào năng động và tâm huyết nhất.
Song hành với kỷ luật thép đối với sự trì trệ, Đảng cũng mở rộng hành lang nhân văn để ghi nhận và bảo vệ những nỗ lực chân chính vì dân, vì nước. Trong một trận đánh lớn nhắm vào những điểm nghẽn kinh niên, chúng ta trân trọng những “kiến trúc sư” thực thi dám tìm tòi lối đi mới, dám dấn thân vào những mảng miếng khó khăn mà hệ thống pháp lý đôi khi chưa kịp điều chỉnh. Việc ghi nhận nỗ lực thực chất của cán bộ không chỉ dừng lại ở những tấm bằng khen mang tính hình thức, mà phải là sự bảo đảm về chính trị và pháp lý để họ yên tâm cống hiến. Khi người cán bộ biết rằng những sáng kiến đột phá vì lợi ích chung của họ luôn được Đảng theo sát, ghi nhận và bảo vệ trước những rủi ro khách quan, họ sẽ có thêm bản lĩnh để bước tới. Ghi nhận đúng người, đúng việc chính là cách để tạo ra một luồng sinh khí mới, biến kỷ luật thực thi thành một động lực tích cực thay vì một nỗi sợ hãi kìm kẹp.
Làm việc với Ban Tổ chức Trung ương ngày 5-3-2026 về các giải pháp nâng cao chất lượng cán bộ cơ sở, Tổng Bí thư Tô Lâm (nay là Tổng Bí thư, Chủ tịch nước) nhấn mạnh việc tạo động lực để cán bộ dám nghĩ, dám làm, dám chịu trách nhiệm vì lợi ích chung; cần quán triệt đầy đủ chủ trương khuyến khích và bảo vệ cán bộ năng động, sáng tạo vì lợi ích chung; tuy nhiên cần phân biệt rõ giữa sáng tạo đúng quy định với làm ẩu, làm tắt hoặc lợi dụng sáng tạo để vi phạm, trục lợi.
Sự kết hợp nhuần nhuyễn giữa kiểm tra nghiêm ngặt, xử lý quyết liệt sự trì trệ và ghi nhận nỗ lực sáng tạo sẽ tạo nên một văn hóa thực thi liêm chính. Ở đó, liêm chính không còn là một khái niệm trừu tượng, mà là sự minh bạch trong hành động và sòng phẳng trong kết quả. Khi mỗi đảng viên coi sự hoàn thành công việc là danh dự cá nhân, khi mỗi đơn vị coi kết quả thực tế là uy tín trước Đảng, thì nguồn lực quốc gia sẽ tự khắc được khơi thông.
Chúng ta đang ở giai đoạn thực hiện Nghị quyết Đại hội XIV với một niềm tin mãnh liệt: Khi Đảng nói là làm, đã làm là phải có kết quả, đã có kết quả là phải mang lại lợi ích thực chất cho nhân dân. Đó không chỉ là mục tiêu, mà là sứ mệnh thiêng liêng của thế hệ cán bộ, đảng viên hôm nay - những người đang viết tiếp trang sử vàng của dân tộc bằng tinh thần “Nói ít - Làm nhiều - Làm đến cùng”.